Hiển thị các bài đăng có nhãn Fanfic. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Fanfic. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 5 tháng 10, 2016

[Fic] Little Love | Chương 3

Little Love


Author: tete
Rating: PG
Pairing: MinChun & YunJae
Length: Series


Chương 3

Chuyện uống một tách cà phê cũng không phải là điều gì to tát trong đời sống xã hội hiện nay, nhưng với một người say cà phê như tôi thì thật sự là một vấn đề lớn, rất lớn. Vì say cà phê đơn thuần thì chỉ hơi khó chịu một chút thôi, nhưng say cà phê với một mớ tâm tình rối ren trong đầu thì đúng là thảm họa.

Yêu anh ấy, yêu anh ấy…

Thứ tâm tình này cứ quanh quẩn trong lòng tôi, những lúc say cà phê nó lại cuộn trào trong lồng ngực như chực chờ để nôn ra ngoài nhưng tôi cố hít sâu, đè nó lại nơi cổ họng và dặn lòng rằng tỏ tình cũng phải chọn phương thức đẹp đẽ một chút, vệ sinh một chút. Có điều hít thở sâu đến mấy, cố kiềm chế đến mấy thì lý trí cũng không cách nào kiềm nén được cơn say cà phê, tiếng lòng tôi cứ như vậy mà phun ra theo đường miệng, biến thành ba chữ “em yêu anh”.

Anh ấy nghe xong lại nhìn tôi như thể tôi là bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối, “Shim Changmin, em nhất định là bị bệnh rồi, đến mẹ của em cũng chỉ nghe em nói từ ‘yêu’ ba lần thôi, sao hôm nay anh lại có được cái vinh dự ấy?”

Tôi lúc ấy vẫn chỉ thấy hương cà phê đang tràn ngập khứu giác, lời châm biếm kia của Park Yoochun thật sự tôi không thể nào để lọt vào tai, chỉ biết nhìn anh ấy cười ngốc rồi hôn anh ấy, nụ hôn nhẹ đầy vị cà phê sữa, vừa hôn vừa nghĩ nếu cả đời này cứ ngồi trên ghế sô pha, ôm anh ấy, hôn anh ấy như thế này thì có lẽ say cà phê cả đời không tỉnh lại cũng được. Có lẽ chỉ những lúc đầu óc không tỉnh táo thì khao khát được tiếp xúc thân mật với một ai đó trong tôi mới trở nên mạnh mẽ như vậy, nhưng “ai đó” ở đây không có nghĩa là bất kỳ ai, vì tôi chỉ muốn anh ấy, một mình anh ấy mà thôi.

“Thật là yêu anh đến vậy sao? Đáng yêu quá rồi!” Dứt môi ra khỏi nụ hôn, Yoochun nở nụ cười trong veo, nhìn tôi như trẻ con nhìn thấy kẹo ngọt, tôi đột nhiên cảm thấy buồn cười vì nếu Yoochun có thể tự nhìn thấy gương mặt của mình lúc này chắc anh ấy sẽ phải nhận ra mình làm gì có tư cách nói tôi “đáng yêu”.

“Ừ, thật sự rất yêu anh, nên anh không cần phải theo Jaejoong hyung học mấy tuyệt chiêu gì đó đâu, cứ như vậy mà ở bên cạnh em là được rồi.” Tôi véo má Yoochun trong lòng nghĩ lại chuyện mấy tuần qua anh ấy cứ “âm thầm” áp dụng mấy thứ tuyệt chiêu gì đó do Jaejoong hyung chỉ dạy mà cảm thấy thật bất đắc dĩ. Lúc thì giở thói làm nũng, lúc lại lạnh lùng, có khi vô cớ tự nhiên rơi nước mắt vì những thứ rất bình thường, mỗi lần như thế đều muốn tôi nhượng bộ. Tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng hai người họ cũng quá rảnh rỗi mới có thời gian mà làm những việc này nên cũng không phàn nàn gì, rất biết phối hợp mà nhượng bộ Yoochun. Mỗi lần như vậy Yunho hyung lại cười cười nhìn tôi rồi hỏi “có thấy vất vả không?” Tôi chỉ đáp “Jaejoong hyung lắm trò như vậy, anh có thấy vất vả không?”

Thực ra tôi cảm thấy yêu nhau lâu dần thì khả năng nhượng bộ tự nhiên sẽ lớn theo, không có gì gọi là vất vả cả. Tính cách tùy hứng của Yoochun, cho dù không có Jaejoong hyung tác động vào thì vẫn sẽ là như vậy, tôi ở bên anh ấy lâu ngày cũng nuôi cho mình thói quen hòa nhập vào thói tùy hứng đó. Ngược lại, sự lãnh đạm của tôi Yoochun cũng hiểu rất rõ nên chưa bao giờ anh ấy đòi hỏi tôi làm những điều lãng mạn hay bắt tôi phải bày tỏ cảm xúc.  

“Jaejoong hyung nói tình yêu giống như nấu ăn, phải nêm gia vị thì mới hấp dẫn, anh cảm thấy anh ấy nói rất có lý” Yoochun gạt tay tôi ra khỏi mặt của mình, cười khẽ rồi rúc vào lồng ngực tôi.

“Park Yoochun, bản thân anh đã đầy đủ hương vị rồi, em ăn cũng rất thích, không cần phải tẩm ướp thêm thứ gì đâu!” Tôi cúi đầu cắn nhẹ vào tai Yoochun, chỉ thấy anh ấy hơi rùng mình, sau đó liền ngẩng mặt lên cắn cằm tôi. “Minnie cũng rất ngon, nhưng có cà phê uống kèm hình như lại càng ngon hơn.” Tôi hơi giật mình, lúc này mới nhớ ra rằng chuyện tôi say cà phê Yoochun là người biết rõ hơn ai hết, ly cà phê hôm nay tôi uống cũng là do anh ấy pha… Quả nhiên là từ đầu đã có âm mưu, sao tôi lại có lúc nghĩ rằng anh ấy rất đơn thuần nhỉ?

“Lâu lâu dùng cà phê để khiến em say cũng không sao, nhưng dùng nhiều thì người chịu thiệt vẫn là anh thôi, Yoochun ngốc!” Tôi đổi tư thế, áp anh ấy nằm xuống ghế sô pha, bắt đầu triển khai chính sách giáo dục của mình.

Yoochun đẩy tôi ra, sau đó vươn tay cầm ly cà phê trên bàn, chậm rãi nhấm nháp, nhìn tôi đầy khiêu khích, “không phải em thích anh ngốc như vậy sao? Anh giả vờ ngốc cho em vui nhé!”  

Yoochun nhà tôi quả thực bị Jaejoong dạy hư rồi, tôi chỉ có thể nghĩ được đến vậy vì thứ tiếp theo tấn công tâm trí tôi chính là vị cà phê sữa từ đôi môi của anh ấy. Say cà phê thực ra cũng không tệ lắm…

----------

Ở một nơi nào đó, Kim Jaejoong đang bận rộn trong bếp để gia tăng hương vị tình yêu với ai đó thì điện thoại nhận được tin nhắn.

“From: Chun Chun <3


Hyung~ Minnie nói không nên theo anh học thói hư tật xấu nữa, còn nói là sẽ chỉ cho Yunho hyung cách đối phó với anh ~.~ nhưng hyung của em thông minh như vậy chắc chắn sẽ có cách ứng phó mà phải không? ^^”

Chương 4

Thứ Tư, 3 tháng 6, 2015

[Fic] N Chuyện Sinh Hoạt Thường Ngày


N Chuyện sinh hoạt thường ngày





Author: 梁有Qian
Editor: tete
Rating: PG
Pairing: MinChun & YunJae (hint)
Length: Oneshot
Editor note: Nguyên tác fic này có nhiều phần hơn, nhưng te chỉ chọn edit những phần mà te thấy dễ thương, nên nếu các bạn đọc cảm thấy hơi ngắn thì thông cảm nhé! ;) Fic này bạn tác giả viết vào hôm 18/2/2015 để mừng sinh nhật Changmin, hôm nay 6/4/2015 te post mừng sinh nhật Yoochun vậy ^^

Without author's permission

1.
Khó có được một ngày nhàn rỗi mà cả Shim Changmin và Park Yoochun đều không bận rộn công việc, hai người rất vô tư ngồi trên ghế salon xem ti vi.

Ngoài cửa sổ, ánh mặt trời ấm áp, bên trong nhà cũng thật ấm áp.

“Shim Changmin”

Shim Changmin lúc này đang bận rộn gặm cắn đôi môi mềm mềm của Park Yoochun, rất lười nhác trả lời, “huh?”

“Dạy anh hát đi.”

“Anh có được không? Ban đầu chúng ta chính là học cùng một thầy dạy hát đó.”

“Thôi đi…, vậy còn em và Yunho hyung cũng cùng học một thầy dạy nhảy, sao không tự xem lại mình nhảy có đẹp hay không.”

“…”

“Chính là dùng nơi này để phát âm, nhớ chưa?” Sau khi hai đôi môi tách ra, Shim Changmin dùng tay nắm lấy cằm Park Yoochun, hài lòng căn dặn.

2.
“Chúng ta đi du lịch nha! Chỉ hai người thôi.”

Park Yoochun đang đọc kịch bản phim, ngẩng đầu lên, đôi mắt mang theo chút áy náy, “nhưng mà anh…”

“Được rồi, được rồi, được rồi! Em biết rồi!” Người nọ phiền não gục đầu xuống giường, lấy chăn trùm kín đầu.

Park Yoochun suy nghĩ một chút, nhận ra được tên nhóc không lãng mạn kia thật sự rất vất vả mới mở miệng nói được mấy lời này, liền ngoan ngoãn tự lột sạch quần áo, chui vào chăn.

Shim Changmin đối với phương thức xin lỗi này của Park Yoochun cảm thấy rất hài lòng.

------------

“Cho nên… Em và Kyuhyun tự đi chơi rồi?”

“Nếu không thì phải làm sao?”

“Vậy chơi vui vẻ.”

Park Yoochun dứt khoát cúp điện thoại.

Không phải là mình hẹp hòi, cũng không phải mình không tin tưởng, mà bởi vì Kyuhyun cùng Changmin có thể quang minh chính đại đi chơi cùng nhau, còn mình lại không được.

Yoochun thừa nhận là anh cảm thấy ghen tỵ.

“Ai vậy?” Kyuhyun tò mò liếc qua điện thoại của Changmin.

“Mày đoán coi.”

“Là Yoochun hyung hả? Mấy hôm trước tao có xem phim 3Days của ảnh, quả thực là blablabla…”

Cho Kyuhyun, mày thật là phiền quá đi! Shim Changmin vừa oán giận nhìn đống nông sản trong tay, vừa bận rộn chọn quà du lịch cho Park Yoochun.

3.
“Shim Changmin, kimbap phải làm như thế nào nhỉ?”

“Anh muốn ăn cơm hả?”

“Không, anh định làm món này trong buổi Fan-meting.”

Cho nên Shim Bambi đáng yêu của chúng ta rất tiện tay đem hết công lực ra chỉ dẫn cho Park Yoochun cách làm kimbap.

Tại buổi Fan-meeting.

“Oppa! Không được cuộn tấm mành vào bên trong kimbap!∑(゚Д゚)!”

Tại Hàn Quốc xa xôi, nhân giờ giải lao giữa lúc luyện tập, Shim Changmin tranh thủ cập nhật tình hình Fan-meeting, sau khi cập nhật xong chỉ có thể yên lặng nâng trán, sau đó đập đầu xuống bàn.

Thật xấu hổ muốn chết!

4.
Park Yoochun nhận lời đóng phim mới, phát hiện trong phim sẽ có cảnh hôn liền báo cáo với Shim Changmin.

“Được rồi, dù sao theo thống kê chưa chính thức thì anh cũng đã hôn 7 cô gái khác nhau trên màn ảnh” Shim Changmin quăng cho Park Yoochun một ánh mắt xem thường.

“Uhm, lần này là lần đầu tiên anh cùng diễn viên nữ đóng cảnh trên giường.”

Shim Changmin: “… Nhất định phải diễn sao?”

Park Yoochun: “Đúng vậy.”

Shim Changmin: “Vậy em sẽ giúp anh luyện tập trước.”

Park Yoochun: “…”

“Uhm… Khó chịu quá…”

“Lúc diễn cảnh giường chiếu với người khác thì không được cởi quần có biết không?!”

5.
Do bận rộn với phim 3Days nên Park Yoochun và Shim Changmin lâu rồi không gặp mặt.

“Changmin.” Yoochun gửi tin nhắn đi.

“Chuyện gì?”

“Anh nhớ em lắm.”

“… Đầu anh bị chạm chỗ nào rồi?”

“Bả vai bị thương, đau quá.”

Sau đó không thấy Changmin nhắn tin trở lại.

Park Yoochun ném di động qua một bên, thong thả thảnh thơi ngồi đọc lại kịch bản.

“Yoochun hyung nhờ có anh mà tụi em được ăn ngon! Thay tụi em gửi lời cảm ơn Changmin nha!” Nam thư ký của trường quay vẫy vẫy thức ăn trong tay, vừa nhai vừa nói với Yoochun.

“Này! Bả vai của anh còn đau không?”

Nhìn tên nhóc trước mặt đang vô cùng ân cần hỏi thăm mình, trong tay còn cầm theo thức ăn, Yoochun cảm thấy đây thực sự là phương thuốc tốt nhất.

“Tại sao em lại tới?”

“Tiện đường.”

“Ừ, anh biết em chỉ thuận đường.” Park Yoochun dùng cánh tay không bị thương vươn ra, xoa xoa mấy giọt mồ hôi trên trán Shim Changmin.

6.
Một ngày nào đó, Park Yoochun đột nhiên kháng nghị nói, “Shim Changmin! Anh phát hiện rất lâu rồi em đều không gọi anh là hyung!”

“…”

Đêm hôm đó.

“Hyung, thoải mái không?”

“A~ Shim Changmin… Em là đồ biến thái…”

“Hyung, thả lỏng một chút.”

“Câm miệng!”

7.
Đêm khuya, Shim Changmin đem Park Yoochun hành hạ tới, hành hạ lui, Park Yoochun rất nghiêm túc suy tư một vấn đề: Mẹ kiếp, rốt cuộc nằm trên, nằm dưới là quyết định bằng phương thức nào?!

Đại khái là Park Yoochun muốn đổi ngược tình thế, đem Shim Changmin đang còn ngơ ngác, vẻ mặt thuần lương như Bambi đặt ở dưới thân mình, sau đó Shim Bambi sẽ dùng ánh mắt to tròn long lanh, đáng thương cắn môi dưới nói, “hyung, em sợ đau.”

Sau đó… không có sau đó nữa T.T

“Anh không chuyên tâm!” Shim Changmin dùng sức, động tác càng thêm mãnh liệt.

Cái gì mà thuần lương! Cái gì mà long lanh! Cái gì mà đáng thương! Cái gì mà sợ đau! Toàn bộ đều là ảo tưởng!

8.
Bệnh phong thấp của Shim Changmin tái phát.

Hai chân đau đến phát run, một bước cũng không đi được.

Park Yoochun cảm thấy khó chịu, rất muốn khóc, nhưng lại cảm thấy khóc sẽ không còn manly.

“Shim Changmin, anh quyết định đem xe hơi thể thao của anh bán đi, sau đó mua cho em toàn bộ xe lăn tốt nhất trên thế giới!”

“… Cảm ơn.”

Sau đó kỹ năng xoa bóp của Park Yoochun lại tăng thêm một bậc.

9.
Shim Changmin vì mục tiêu quản lý hình thể nên không thể uống rượu, không thể ăn mì, không thể ăn chua, không thể ăn cay, ngày ngày cùng máy chạy bộ làm bạn.

Park Yoochun cắn một miếng thịt nướng thật lớn, tỏ vẻ không quan tâm đến chuyện này.

Kim Jaejoong chọt chọt vào cái bụng nhỏ của Park Yoochun.

“Yah! Chọt cái gì mà chọt! Em đã nói là em không liên quan đến chuyện này!” Park Yoochun tức giận uống một ly bia.

Shim Changmin nhắn tin cho Kim Jaejoong: “Yah! Kim Jaejoong! Em không cho phép anh ép Park Yoochun giảm cân! Nếu không em sẽ ép Jung Yunho giảm cân!”

Kim Jaejong nhắn trả lời: “Yah! Nếu em làm cho Jung Yunho mà anh vất vả vỗ béo bao lâu nay gầy đi một gram nào thì anh sẽ làm thịt Park Yoochun!”

Trong lúc đó Park Yoochun ngồi bênh cạnh, “Ông chủ! Cho thêm tô mì!”

10.
“Park Yoochun! Cũng là em đem Shim Changmin dạy hư! Shim Changmin lại đem Jung Yunho dạy hư! Em nhìn đi!” Kim lớn đem màn hình máy tính quay về phía Yoochun, miệng gào thét không ngừng, trên màn hình là hình ảnh từ concert T1story.

, đem giường lên sân khấu sao.

Park Yoochun móc điện thoại ra bấm số đạo diễn concert, “hyung, em muốn bổ sung thêm phần minh họa cho ca khúc I Love You, anh sắp xếp giúp em thêm ba dancer, chọn mấy em chân dài, điện nước đầy đủ nha! Cảm ơn!”

Sau đó Yoochun cúp máy, hướng về phía Kim lớn mà hét to, “sao anh không nói là anh dạy hư em đi!!”

11.
Nghe nói ăn Chocolate có thể làm cho người ta cảm thấy hạnh phúc.

“Park Yoochun, trước khi em chết, em nhất định sẽ cho anh được ăn loại chocolate ngon nhất trên thế giới.”

Đây có thể xem là lời lãng mạn nhất mà Shim Changmin từng nói.

12.
Shim Changmin thông qua kênh đặc biệt lấy được album mới của JYJ.

Quả nhiên Yoochun nhà cậu hợp với xe hơi nhất.

Sau đó không biết vì sao trong đầu Shim Changmin đột nhiên vang lên âm thanh của ca khúc Back Seat.

“Uh, không tệ, hôm nào thử một chút!”

13.
Hằng ngày vào trời tối, Shim Changmin sẽ hẹn Park Yoochun đến khu vui chơi, thật sự là không có cách nào khác, ngôi sao nổi tiếng hẹn hò chỉ có thể hẹn như vậy thôi, hôm nay khi Shim Changmin đi đến nơi mới chợt nhớ ra hôm nay là sinh nhật của Yoochun.

“Yoochun hyung, em biết lỗi rồi, em gần đây trí nhớ không được tốt, em quên mất hôm nay là sinh nhật của anh, thật xin lỗi!” Shim Changmin cầm điện thoại rên rỉ.

“…” Park Yoochun ở đầu giây bên kia nhìn qua quần áo của mình, bắt đầu trầm tư, sau đó đem quần áo cởi ra, gần như gằn từng chữ qua điện thoại, “ Shim Changmin, anh bị trễ rồi.”

“Anh không phải là sẽ không đến sao?!”

“Anh sẽ đến! Nhưng anh đến trễ!” Sau đó liền cúp máy.

Lúc Park Yoochun đến nơi nhìn thấy Shim Changmin đang nở nụ người ngốc nghếch giơ một đóa hoa hồng và một chú gấu bông vẫy vẫy.

“Em chơi trò chơi thắng được những thứ này. Sinh nhật vui vẻ!”

Park Yoochun mỉm cười nhận lấy quà sinh nhật, “cảm ơn.”


Thế kỷ 21 này mà còn cố ý đi trễ để người yêu hay quên của mình có thời gian chuẩn bị quà sinh nhật, đoán chừng chỉ còn sót lại Park Yoochun mà thôi.
End

Thứ Tư, 5 tháng 11, 2014

[Fic] A Separation couldn't start | Chương 8

A Separation That Could Not Start


Author: tete
Rating: PG
Pairing: MinChun 
Length: Chaptered

Chương 8


“Changmin sunbae, có lẽ anh không biết em là ai, nhưng em rất có cảm tình với anh… Nếu có thể, xin anh hãy cùng em kết giao…”

Giờ phút này đây, chính Soo Yeon cũng không dám tin được rằng những lời này đang phát ra từ miệng mình. Thật sự mà nói thì cô rất tò mò về câu chuyện yêu nhau trong một tháng của Shim Changmin và những cô gái trước đây. Lòng tò mò ấy càng được khoét sâu hơn khi cô biết rằng người bạn gái gần nhất của Shim Changmin thậm chí còn không trụ được quá nửa tháng, vì vậy mà cô quyết định áp dụng bài học đã được Eun Soo truyền dạy trước đây, hẹn Shim Changmin đến vườn trường và xin một buổi phỏng vấn làm bạn gái.

Soo Yeon chắc chắn không phải như những cô gái ngốc nghếch tự kiêu khác, cho rằng bản thân mình có thể phá vỡ kỳ hạn một tháng của Shim Changmin, chỉ là cô rất tò mò, tò mò muốn biết xem rốt cuộc người con trai hoàn hảo như vậy khi yêu sẽ như thế nào và rằng sau một tháng quen nhau, anh ấy sẽ đá mình ra sao? Aiii~ cái này cũng không tính là tự ngược gì đâu, chẳng qua cô thật sự rất muốn biết lý do tại sao Shim Changmin không thể quen một cô gái nào quá một tháng.

“Em là sinh viên năm nhất sao?” Changmin hờ hững hỏi.

“Vâng ạ.”

“Xin lỗi em, nhưng hiện tại anh không có ý định quen bạn gái.”

“Huh? Sao lại như vậy ạ? Anh không cảm thấy một nam sinh viên trải qua mấy năm đại học mà không có một cô bạn gái bên cạnh là rất bi thảm sao?” Soo Yeon trong lòng bắt đầu nhảy tưng tưng, lời nói cứ theo phản xạ mà thoát ra khỏi miệng.

“Không cảm thấy.” Changmin vẫn lạnh nhạt trả lời nhưng nét mặt thoáng lộ ra một chút hứng thú với cô gái có vẻ rất thẳng thắn đang đứng trước mặt mình.

“Nhưng… Nhưng mà em thì không muốn quãng đời sinh viên của mình phải trôi qua trong cô đơn như thế này…” Thôi được rồi, dù sao thì cũng phải cố hết sức, mặt mũi cũng đã mất đi rồi, nói thêm mấy lời sách vở thế này chắc cũng không sao đâu, Soo Yeon chính là nghĩ như vậy, thiếu nữ thời đại mới, có qua trường lớp giáo dục tất nhiên tư tưởng cũng phải tiến bộ hơn người, lời vừa thốt ra, trong lòng đã bắt đầu tự tìm đường lui cho chính mình.

“Thứ nhất, vấn đề cô đơn của em không liên quan đến anh, thứ hai, em thật sự thích anh hay chỉ vì tò mò mà muốn ở bên cạnh anh? Và cuối cùng, hiện giờ anh thật sự không muốn bắt đầu một mối quan hệ mới,” Changmin nheo mắt nhìn Soo Yeon sau đó xoay người rất nhanh liền rời đi.

Thất bại chính là thất bại, Soo Yeon chỉ có thể tự nhủ như vậy, dù sao cũng không phải là cái cảm giác bi kịch khi bị người mình thầm thương trộm nhớ từ chối. Shim Changmin thật sự đã nhìn thấu ý đồ của cô, vậy nên cô sinh viên năm nhất khoa truyền thông của chúng ta chỉ có thể ngậm ngùi ôm kế hoạch của mình về kí túc xá mà ngẫm nghĩ cách cải tổ phương án tiếp cận đối tượng điều tra.

“Eun Soo này, Changmin sunbae quen cô bạn gái kia chưa tròn một tháng thì đã chia tay rồi, sau khi chia tay lại có vẻ rất chịu khó tách ly với cộng đồng… Cậu có biết tin nội bộ gì không?” Soo Yeon sau buổi phỏng vấn bạn gái thất bại, hiện tại đang ôm gối moi tin từ cô bạn cùng phòng, hy vọng có thể tìm ra phương án mới để thỏa mãn trí tò mò của mình.

“Tớ không biết, nhưng gần đây cũng không thấy anh trai tớ gặp Park Yoochun, chắc hai anh em họ lại rơi vào thời kỳ bế quan tu luyện rồi.” Eun Soo rê chuột máy tính, mắt không rời màn hình Facebook, rất đại khái mà quăng một vài thông tin cho Soo Yeon.

‘Bế quan tu luyện’ Soo Yeon trợn tròn mắt lẩm bẩm, này, giờ đã là thời đại nào rồi? Sao lại còn kiểu sinh hoạt như phim cổ trang như vậy a~ ?

----------

“Minnie ~ đổi đĩa khác đi, phim này kinh chết đi được!” Tại phòng khách ấm áp trong một ngôi biệt thự xinh đẹp có cửa sổ nhìn ra biển, Park Yoochun một tay bận rộn bốc khoai tây cho vào mồm, một tay cũng không nhàn rỗi mà vỗ vài cái lên lưng em trai yêu quý của mình.

“Phiền quá! Chẳng phải chính anh đòi xem phim kinh dị sao? Không đổi!” Shim Changmin trừng mắt nhìn Yoochun đang lười nhác cuộn người trên ghế sa lon, mắt nhắm tít lại để tránh phải nhìn thấy cảnh tượng máu me trên màn hình ti vi.

“Sợ quá đi mất, ai mà biết được cái phim này lại đáng sợ như vậy… Á!” Yoochun hét toáng lên, quăng luôn cả gói khoai tây sang một bên, hay tay theo phản xạ ôm chầm lấy cậu em đang ngồi bên cạnh. Changmin đảo mắt nhìn hình ảnh rùng rợn trên màn hình, rồi lại cúi đầu nhìn Yoochun đang hận không thể giả mù giả điếc để thoát khỏi bộ phim, cuối cùng cậu quyết định với tay lấy cái điều khiển từ xa mà bấm nút stop.

Yoochun thấy không gian trở nên yên lặng, bèn len lén ngẩng đầu lên nhìn Changmin, rồi quay sang phải nhìn vào màn hình ti vi, sau đó thở phào một cái, yên tâm xoay người gối đầu lên đùi Changmin, tiện tay kéo chăn trùm lên tận cổ, chỉ chừa lại mỗi gương mặt như búp bê sứ, dụi dụi mắt, thì thầm, “anh muốn ngủ…”

Changmin nhếch môi, dùng ngón trỏ vẽ nguệch ngoạc vài nét vô nghĩa trên cái má phúng phính của Yoochun, “15 phút thôi đó, hôm nay tới lượt anh chuẩn bị bữa trưa, đừng hòng trốn.”

“Hừ, biết rồi ~” Yoochun hậm hực kéo ngón tay Changmin ra khỏi mặt mình, sau đó lại nắm chặt lấy ngón tay cậu, đặt ngay ngắn trước ngực mình, tựa như trẻ con phải nắm tay mẹ rồi mới yên tâm đi vào giấc ngủ, miệng còn không ngừng lẩm bẩm, “xấu xa nhất chính là em…”

Đã quá quen với thói tùy hứng này của người nọ, Changmin chỉ đơn giản để yên ngón tay mình trong bàn tay anh và tựa đầu ra sau, nhắm mắt lại. Đã một tuần nay cậu hầu như chỉ tham gia các lớp học trực tuyến mà không đến trường còn Yoochun thì hoàn toàn không thèm nghĩ đến chuyện học nhạc qua mạng internet, phải, anh chính là xin nghỉ bệnh và ở nhà một cách quang minh chính đại. Cũng không phải là muốn trải qua thế giới hai người hay những thứ sến súa tương tự, chẳng phải cậu và anh đã ở bên nhau một cách riêng tư quá nhiều trong suốt từng đó năm sống chung dưới một mái nhà rồi sao? Hơn nữa hai người con trai, là anh em không cùng huyết thống… Changmin chưa bao giờ cố gắng tìm cách đặt tên cho mối quan hệ không rõ ràng của mình và Yoochun, sự trói buộc của Yoochun có lẽ là thứ mà cậu muốn phá hủy nhất trong đời mình, nhưng chưa bao giờ cậu thành công khi làm điều đó. Có thể chính cách Yoochun ỷ lại vào cậu, cách Yoochun nở nụ cười như thiên sứ chỉ với mình cậu, cách Yoochun ham muốn giữ lấy cậu, và cả cách Yoochun tạo ra những đụng chạm thân thể rất tự nhiên với cậu là những thứ khiến cậu luôn thất bại trong việc vạch ra ranh giới với người anh trai khác cha khác mẹ này, luôn là như vậy.

Và một tuần trước, khi Yoochun nói với cậu rằng anh muốn ra biệt thự bên bờ biển để nghỉ ngơi, mà thực ra thì Changmin thừa hiểu là cái thói tùy hứng và thích độc chiếm của Yoochun lại phác tác, anh không muốn cậu đến trường, không muốn cậu tiếp xúc với người khác, và cậu chỉ im lặng gật đầu, ngày hôm sau, va li của cả hai đã ở trên xe, sẵn sàng cùng họ biến mất khỏi thành phố.

Thỉnh thoảng vào những phút giây tĩnh lặng, chỉ có tiếng sóng biển rì rào như thế này, Changmin sẽ tự hỏi liệu bản thân cậu đang dấn thân vào điều gì? Tại sao cậu phải cùng anh đi đến nơi này? Sau đó rất nhanh trước khi tìm ra câu trả lời, cậu sẽ chìm vào giấc ngủ trong tiếng thở khe khẽ của Yoochun. Nhưng hôm nay đột nhiên cậu lại nhớ đến lời của một cô bé sinh viên năm nhất cùng khoa, cậu nhận ra rằng có lẽ chung quy chỉ vì cậu cũng sợ phải cô độc trải qua tuổi thanh xuân. Và sau tất cả mọi câu chuyện tình yêu mà cậu từng nếm trải thì thứ duy nhất có thể khiến cậu cảm nhận được sự ấm áp lại chính là thứ tình cảm không tên gọi mà cậu không bao giờ muốn dấn thân vào.

Chương 9

Thứ Hai, 8 tháng 9, 2014

[Fic] Little Love | Chương 2

Little Love



Author: tete
Rating: PG
Pairing: MinChun & YunJae
Length: Series


Chương 2

Vào một ngày nào đó ở tháng Chín, tiết trời cuối cùng cũng thay đổi cho phù hợp với tên gọi của mùa thu, tại một quán cà phê nhỏ ở nơi cuối con phố gần nhà, Changmin cuối cùng cũng nhận ra được rằng cậu không thể chịu đựng thứ tình yêu chứa đầy nước mắt và những lời xin lỗi đó…

“Changmin, xin lỗi, anh vẫn không thể quên được cô ấy.”

Không thể quên?

Có một khoảng thời gian, Changmin từng suy nghĩ đến việc thử nghiên cứu thứ thuốc có thể tẩy não con người và nếu thứ thuốc ấy thành công thì cậu nhất định sẽ cho người đang ngồi trước mặt mình dùng đầu tiên. À, không phải, cậu lẽ ra nên thí nghiệm thuốc trên người anh ấy ngay từ đầu mới phải.

“Park Yoochun, anh muốn làm gì cũng được, chia tay cũng được, tiếp tục cũng được, nhưng anh tốt nhất là đừng rơi nước mắt trước mặt em.”

Changmin vô thức vươn tay ra chạm nhẹ vào khóe mắt ngấn nước của Yoochun, trong lòng bắt đầu tự mắng mình vô dụng, vì lý do gì mà từ lúc bắt đầu cho đến khi kết thúc đều chỉ vì nước trong đôi mắt kia mà chùn bước?

Yoochun bị giọng nói lạnh lùng của Changmin làm cho giật mình, theo phản xạ liền chớp mắt, lông mi cong dài vô tình khẽ chạm nhẹ vào ngón tay Changmin. Chính là cảm giác này, chính là cái cảm giác nhẹ nhàng như có như không này khiến cho Changmin càng lúc càng cảm thấy khổ sở…

Cái nắm tay đầu tiên, Yoochun dùng ngón út của mình móc vào ngón út của cậu, nhẹ nhàng đến mức Changmin tưởng rằng chỉ cần một cơn gió vô tình thổi qua cũng đủ khiến hai người rời tay nhau.

Cái ôm đầu tiên, Yoochun dùng mặt mình áp lên ngực cậu, nhẹ nhàng đến mức Changmin sợ rằng nếu mình siết chặt vòng tay thì anh ấy sẽ biến mất.

Nụ hôn đầu tiên, Yoochun dùng môi mình ấn nhẹ vào môi cậu, Changmin thề rằng cậu đã đếm và chính xác thì nụ hôn ấy kéo dài đúng năm giây, và nó nhẹ nhàng đến mức Changmin tưởng rằng mình nằm mơ, giấc mơ giữa ban ngày mà không cần nhắm mắt.

Từ những ngày đầu quen nhau, Changmin đã biết mình bị Yoochun thu hút chính vì sự nhẹ nhàng đến mức hờ hững này nhưng khi hai người càng tiến xa hơn, cậu lại không thể chịu được tính cách này của Yoochun.

Rồi Changmin phát hiện ra, không phải Yoochun quá hờ hững với cậu, mà bởi vì sự chuyên tâm của anh ấy từ trước đến nay vẫn luôn dành cho một người con gái khác. Changmin đi từ quyết tâm đến thất vọng, Yoochun cũng đi từ hờ hững đến hối hận. Sau đó không hiểu bằng cách nào mà Yoochun lại tìm ra được một cách để duy trì quan hệ của hai người, đó là những giọt nước mắt và những lời xin lỗi… Yoochun bỗng trở nên thích khóc, mỗi lần hai người đi đến bước cuối của lời chia tay, thì những lời xin lỗi và những giọt nước mắt lại níu giữ tất cả. Shim Changmin biết rằng, cậu chính là không thể thoát khỏi thứ bùa chú kỳ lạ đó của Park Yoochun.

Nhưng hôm nay thì khác, Changmin đã quyết tâm, vì cậu biết cuối cùng Yoochun cũng đã gặp lại người con gái mà anh ấy luôn nhớ nhung, vậy nên cậu cũng phải kết thúc thứ tình yêu chứa đầy nước mắt và những lời xin lỗi này…

“Changmin, nếu anh không khóc thì chúng ta vẫn sẽ là người yêu của nhau phải không?”

Yoochun dùng gương mặt vô tội với đôi mắt ngấn nước nhìn chằm chằm vào Changmin, rõ ràng là đang cố gắng làm ra bộ dáng nuốt nước mắt vào trong để lấy lòng Changmin.

“Anh rốt cuộc có hiểu vấn đề giữa chúng ta là gì không? Không phải là ở chỗ anh khóc hay không khóc mà là vì anh không nghĩ đến em, người trong lòng anh lúc này là cô ấy! Còn nữa, em quá mệt mỏi với những lần phạm sai lầm rồi khóc lóc xin lỗi của anh rồi!” Changmin tức giận rồi, thật sự rất tức giận, người này tại sao ra đời sớm hơn cậu hai năm mà tư duy lại kém hơn cậu cả thập kỷ như vậy? Tại sao lúc nào cũng cho rằng chỉ cần trưng bộ dạng ủy khuất đó ra thì mình sẽ đầu hàng? Không! Shim Changmin cậu nhất định sẽ không đầu hàng, phải nói rõ, phải làm rõ….

“Nhưng… nhưng… người trong lòng anh là Changmin mà, anh chỉ xem cô ấy là mối tình đầu khó quên mà thôi… Hôm qua chỉ là tình cờ họp lớp mới gặp lại, anh là uống say, là uống say mà ~ Minnie~”

Lần này đến phiên Changmin giật mình đi, từ lúc nào mà Yoochun nhà cậu, à không, Yoochun kia đã học được cái kiểu nói chuyện kéo dài âm cuối làm nũng như vậy? Đây chắc chắn là tuyệt tác của tên anh họ Kim Jaejoong! Yoochun của cậu, à không, Yoochun kia trước giờ chỉ biết cười hiền, gần đây mới bắt đầu biết dùng nước mắt dọa cậu, nhưng lần này… đến cả làm nũng cũng biết rồi… Chắc chắn là bị dạy hư! Shim Changmin bỏ qua tình huống trước mắt, bắt đầu ngồi tính xem làm thế nào để xử lý tên Kim đầu to kia, bắt Park Yoochun tuyệt giao với Kim Jaejoong? Không được, vậy thì lấy ai để cậu gửi người mỗi khi đi công tác xa? Báo cho Yunho hyung? Cách này có vẻ không có hiệu quả, Jung Yunho kia rõ ràng càng mê muội Kim Jaejoong hơn cả việc Park Yoochun mê muội khoai tây rán… Ah~ Tại sao đột nhiên lại biến thành như vậy chứ?

“Minnie~ tha lỗi cho anh một lần này thôi, tất cả cũng tại Jaejoong hyung đột nhiên lại bỏ về trước, không chịu gọi anh về. Sau này anh sẽ không uống say rồi qua đêm ở nhà người lạ nữa ~ tha lỗi cho anh nha~ nha~ nha~”

Ah, giờ chính là lúc phải vận dụng hết tuyệt học mà anh họ đã dạy, Yoochun trong lòng gào thét cảm ơn Kim Jaejoong, ngoài mặt thì tỏ vẻ đáng thương nhìn Changmin không chớp mắt, sau đó tay cũng bắt đầu vươn ra, rất tự nhiên vươn qua ôm lấy cổ Changmin, dùng đầu mình cọ vào ngực cậu, tuyệt đối là hành động của mèo nhỏ lấy lòng chủ nhân.

“Uhm, ôm chặt một chút, em chưa cảm nhận được thành ý.” Khóe môi Changmin khẽ nhếch lên, tay siết chặt lấy eo Yoochun, cái tâm tình chấm dứt yêu đương vài phút trước đột nhiên bay biến đi đâu hết, trong lòng tự nhủ Kim Jaejoong, ngày mai tốt nhất anh nên có lời giải thích.

Ở một nơi nào đó, Kim Jaejoong đang nằm trên giường xem phim hoạt hình bỗng dưng thấy rùng mình.

“Jung Yunho, cậu mở điều hòa thấp xuống đấy hả? Muốn lạnh chết tớ sao?”

“Nào có, vẫn đang để 25 độ mà. À, sao đêm qua cậu không cho Yoochun về nhà mình ngủ mà lại đưa nó sang nhà bạn học vậy? Báo hại sáng nay Changmin mang nguyên bản mặt đen thui đến tìm tớ này!” Yunho rất thức thời kéo chăn phủ lên người Jaejoong, tiện thể quay sang đóng vai phóng viên tạp chí lá cải.

“Ai da~ tớ vừa dạy cho Chun Chun nhà tớ vài bài học để bảo đảm cuộc sống hạnh phúc sau này, nên muốn tạo điều kiện cho nó áp dụng thử thôi ấy mà.” Jaejoong hí hửng cười vui sướng, trùm chăn qua khỏi đầu, âm mưu tiến vào mộng đẹp, mặc kệ điện thoại trên đầu giườngbáo có tin nhắn vừa gửi đến.

“From: Chun Chun <3

Jaejoong hyung~ đại công cáo thành rồi \^o^/ nhưng xin lỗi nha~ em lỡ lời khai hyung bỏ rơi em ở bữa tiệc rồi. Em không phải cố ý đâu, nhưng lúc đó hối lỗi nhập tâm quá >.< Ah, Minnie tắm xong rồi, em không nhắn nữa, anh bảo trọng nha~”